Chủ nhật tuần trước, một thông báo ngắn gọn trên Twitter của đồng sáng lập POAP đã chính thức khép lại hành trình 5 năm của một trong những giao thức NFT có sức ảnh hưởng nhất trong phân khúc 'bằng chứng tham dự' (proof-of-attendance). Trước đó, POAP đã chuyển sang chế độ bảo trì từ tháng 3 và dần ngừng nhận đơn vị phát hành mới. Con số cuối cùng: hơn 7,6 triệu huy hiệu, hơn 46.000 đơn vị phát hành, hợp tác với các thương hiệu lớn như Coinbase, Porsche, Time. Vậy mà vẫn không thể tồn tại. Câu hỏi đặt ra: Một giao thức có lượng dùng thực và tệp khách hàng danh tiếng như vậy, vì sao lại chết?
Điều đầu tiên khiến tôi chú ý khi đọc bản phân tích kỹ thuật của dự án này, đó là POAP về bản chất không phải một đột phá công nghệ. Nó chỉ là một chuẩn ERC-721 tiêu chuẩn, kết hợp với cơ chế Gasless Minting (đúc miễn phí chi phí giao dịch cho người dùng). Sự sáng tạo của POAP nằm ở tầng ứng dụng: biến một chiếc vé tham dự hoặc một sự kiện offline thành một bằng chứng số có thể xác minh, được lưu trữ vĩnh viễn trên blockchain. Nhưng 'sáng tạo ở tầng ứng dụng' cũng đồng nghĩa với 'rào cản kỹ thuật thấp' - hay nói thẳng ra là hào phòng thủ cực kỳ mỏng. Bất kỳ ai cũng có thể fork một hợp đồng ERC-721, gắn thêm chữ POAP và cho ra một sản phẩm tương tự. Điều này giải thích vì sao sau POAP, hàng loạt nền tảng như Galxe, Layer3, RabbitHole xuất hiện và nhanh chóng vượt mặt.
Câu chuyện kỹ thuật của POAP còn một nút thắt nữa. Ban đầu, POAP được triển khai trên mạng chính Ethereum, nhưng chi phí gas đắt đỏ khiến việc đúc huy hiệu cho hàng nghìn người tham dự sự kiện trở thành bất khả thi về kinh tế. Năm 2021-2022, đội ngũ chuyển sang Gnosis Chain (trước đây là xDai) - một sidechain có chi phí thấp hơn nhiều. Đây có thể coi là một quyết định hợp lý về mặt kỹ thuật để tối ưu chi phí, nhưng lại mang theo một sự đánh đổi âm thầm: giá trị biểu tượng của một 'bản ghi vĩnh viễn trên Ethereum' bị pha loãng. Khi bạn in huy hiệu của mình trên Gnosis, bạn có còn thực sự 'ghi dấu trên đứa con cưng của ngành' nữa không? Sự mâu thuẫn giữa chi phí và tính biểu tượng này là một vết nứt mà ít ai nhìn thấy ở thời điểm đó.
Nhưng nút thắt chí mạng nhất của POAP lại nằm ở một nơi khác: mô hình token kinh tế. POAP hoàn toàn không có token. Không có hệ thống phần thưởng nội bộ, không có phí giao thức, không có cơ chế khuyến khích đầu cơ, không có cú hích nào để tạo hiệu ứng mạng (network effect). Có thể nói, đây là một trong những biểu hiện rõ ràng nhất của mô hình 'ứng dụng Web3 thuần' - nơi người dùng được hưởng lợi từ giá trị cảm xúc (kỷ niệm, bản sắc, biểu tượng) nhưng giao thức lại không nắm được một xu nào từ giá trị đó. Toàn bộ giá trị bị chuyển ra ngoài thị trường thứ cấp, cho những người sưu tầm và các sàn NFT. Giao thức không thể trích một phần giá trị ấy để nuôi đội ngũ phát triển.
Đội ngũ POAP từng cân nhắc tính phí dịch vụ với các thương hiệu B2B, nhưng họ nhận ra rằng việc đó có thể vi phạm triết lý cốt lõi của sản phẩm - một mô hình mở, miễn phí, phi tập trung. Kết quả là dự án chết trong tư thế 'không thể thương mại hóa mà vẫn giữ được sự thuần khiết của sản phẩm'.
Bối cảnh thị trường năm 2025 càng khiến vấn đề trở nên nghiêm trọng. Chúng ta đang chứng kiến một đợt đóng cửa hàng loạt các dự án tiêu dùng Web3: Zapper, Leap Wallet, Odos, thậm chí BitMEX. Tất cả đều nằm trong khoảng thời gian vài tháng. Những dự án được rót vốn mạnh mẽ trong giai đoạn 2021-2022 giờ đây không tìm được nguồn doanh thu bền vững, trong bối cảnh thị trường giảm, quỹ đầu tư thắt chặt chi tiêu và chuyển sự ưu tiên sang các lĩnh vực có tính 'phi tiền mã hóa thuần' hơn như AI, RWA (real-world assets) hoặc các giao thức có dòng tiền thực.
Người ta có thể tranh luận rằng POAP vẫn có cơ hội nếu họ phát hành token trong giai đoạn đỉnh cao 2021-2022, khi quỹ đầu tư sẵn sàng trả giá cao cho câu chuyện 'tiêu dùng NFT'. Nhưng đó là cái bẫy của tư duy ngược thời gian. Nếu họ phát hành token, họ sẽ phải đối mặt với áp lực đầu cơ, các nhà đầu tư ngắn hạn, rủi ro pháp lý. Họ đã chọn con đường 'thuần khiết' và phải trả giá bằng sự sống còn.
Một điểm đáng chú ý nữa từ phân tích cảnh quan cạnh tranh: POAP bị thay thế bởi một mô hình mới - 'Quest platform' (nền tảng nhiệm vụ) của Galxe, Layer3 hay RabbitHole. Mô hình này kết hợp của POAP (bằng chứng) với cơ chế khuyến khích token. Thay vì chỉ trao cho người dùng một huy hiệu tĩnh để kỷ niệm, các nền tảng mới đưa ra nhiệm vụ cụ thể, phần thưởng có thể quy đổi, và điểm số có thể tích lũy để tham gia các đợt airdrop. Về cơ bản, họ biến 'bằng chứng tham dự' thành một công cụ tăng trưởng có thể đo lường và khuyến khích bằng tiền.
Sự dịch chuyển này không chỉ là cuộc chơi công nghệ. Nó phản ánh một thay đổi về triết lý trong ngành: từ 'ký ức' đến 'động lực'. Từ 'tôi đã ở đó' đến 'tôi đã làm gì để kiếm được phần thưởng'.
Về mặt pháp lý, POAP thuộc nhóm tài sản rủi ro thấp nhất trong toàn bộ hệ sinh thái. Vì không có token, không huy động vốn từ công chúng, không có kỳ vọng lợi nhuận từ nỗ lực của bên thứ ba, nó gần như chắc chắn không bị coi là chứng khoán theo bài kiểm tra Howey. Tuy nhiên, điều này cũng có nghĩa là POAP không bao giờ nhận được sự chú ý cần thiết từ các nhà đầu tư tổ chức, nơi mà yếu tố tuân thủ và khung pháp lý rõ ràng thường là cánh cửa để rót vốn. Đó là sự mỉa mai: POAP quá an toàn để bị pháp luật truy thu, nhưng lại quá 'sạch' để trở thành một thương vụ hấp dẫn.
Về quản trị, dù từng xuất hiện những câu chuyện về DAO và cộng đồng, quyết định cuối cùng đóng cửa vẫn do đội ngũ sáng lập đưa ra. Điều này cho thấy POAP chưa bao giờ là một giao thức phi tập trung thực sự ở tầng quản trị. Nó được điều hành như một công ty khởi nghiệp, nhưng lại thiếu vũ khí của một công ty khởi nghiệp: khả năng gọi vốn và khả năng tạo ra doanh thu. Khi đội ngũ cạn kiệt cả hai, cái chết là tất yếu.
Nhìn lại, có một di sản mà POAP để lại, và đó có lẽ là thứ duy nhất bất tử. Toàn bộ 7,6 triệu huy hiệu vẫn nằm trên chuỗi. Dữ liệu không biến mất khi dự án đóng cửa. Những người sở hữu POAP của sự kiện The Merge, của các buổi gặp mặt EthCC, của những ngày đầu tiên khám phá không gian tiền mã hóa, vẫn có thể chứng minh họ đã ở đó. Một góc nhìn hơi thi vị nhưng có lẽ chính xác: POAP thất bại như một doanh nghiệp, nhưng thành công như một minh chứng cho triết lý 'dữ liệu không phụ thuộc vào sự sống còn của dự án'.
Điều khiến tôi bận tâm hơn cả không phải là cái chết của POAP, mà là thông điệp nó gửi đến toàn ngành. Khi một giao thức có 7,6 triệu huy hiệu, 46.000 nhà phát hành, thương hiệu toàn cầu, nhưng vẫn phải đóng cửa vì thiếu dòng tiền, thì các dự án Web3 'thuần' khác còn hy vọng gì? Liệu chúng ta có đang chứng kiến một cuộc thanh lọc lớn của ngành, nơi chỉ những giao thức có token kinh tế khéo léo hoặc dòng tiền thực mới có thể sống sót? Có lẽ bài học không phải là 'đừng xây dựng ứng dụng thuần', mà là 'nếu bạn muốn xây dựng thứ gì đó thuần khiết, hãy chuẩn bị sẵn sàng cho việc nó có thể không trở thành một doanh nghiệp'. Và trong một thị trường mà vốn đã trở nên khan hiếm, sự thuần khiết ấy là một đặc quyền tốn kém mà không phải ai cũng có thể chi trả.
POAP đã chọn cách ra đi trong im lặng, không kêu gọi cộng đồng cứu trợ, không chuyển sang mô hình token để kéo dài sự sống. Trong một ngành công nghiệp mà sự sống thường được mua bằng sự đầu cơ, đó là một sự kiên định đáng khâm phục, dù có hơi cổ điển. Những chiếc huy hiệu vẫn sẽ nằm đó trên các ví, như một nấm mồ nhỏ lấp lánh giữa chuỗi khối, kể lại câu chuyện về một thời kỳ mà con người tin rằng chỉ cần chứng minh sự hiện diện của mình cũng đủ để tạo nên giá trị.


